Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Cắm trại 20 - 11 - 2009

Buổi cắm trại cách đây được một tháng rùi, vậy mà khi xem lại ảnh thì dường như chỉ mới hôm qua, nhiều cảm xúc lại trở dậy. Ngày cắm trại, lần đầu tiên mình tham gia cắm trại (từ lúc phổ thông cho đến học đại học thì mới được tham gia đó (~_~) buồn ghê). Trong lòng biết bao háo hức mong đợi đến ngày.
Để chuẩn bị cho cắm trại, tôi tham gia trong nhóm hậu cần (chuyên lo về việc ăn uống của lớp). Nhóm hậu cần gồm có các thành viên: Khánh, Huy, Thuận, Xuyến, Mai, Bình, Quí, Lụa, Lẫm, Duyên, Thẩm, Lắm, Nhân, tôi và một số nhân vật phụ khác nữa. Nhóm hậu cần chúng tôi quyết định sắp xếp việc ăn uống cho cả trại như sau: vì lớp thống nhất là ăn trưa và chiều tự mỗi người ăn nên chúng tôi không cần lo. Chuẩn bị trái cây để buổi trưa mọi người cùng ăn, tối sẽ nấu cháo vịt để ăn khuya, bắp và khoai để nướng sau khi đốt lửa trại. Kế hoạch đã sẵn sàng, chúng tôi phân công công việc chia nhau thực hiện.
Ngày 20-11, Mai, Bình, Quí, Lụa thì lo việc mua đồ để nấu cháo nên tới chiều họ mới bắt đầu làm. Còn nhóm của tôi gồm (Khánh, Huy, Thuận, Lắm, Thẩm, Nhân và tôi) chịu trách nhiệm đi chợ mua trái cây. Cả buổi sáng chúng tôi chỉ loay hoay với mớ trái cây, đến gần 11h mới xong và mang ra trại. Ra đến trại thì các trò chơi đã được tổ chức từ rất sớm, chúng tôi chỉ kip tham gia trò kéo co mà thôi. Đến trưa trưa thì mọi người cũng cảm thấy đói và kéo nhau đi ăn.

Sau khi giai quyết cái bụng đói xong, chúng tôi trở về trại. Có lẽ niềm vui nhất trong ngày cắm trại hôm đó tập trung vào buổi trưa này. Chúng tôi bắt đầu bày trò chơi, và không trò gì xa lạ đó là đánh bài, tôi bày ra trò đánh bài cào đi điêm, ai thua sẽ bị hun (cái này zui lắm đó). Ban đầu chỉ có năm người chơi thôi (Huy, Lắm, Thẩm, Nhân, tôi), đánh ăn hun thật nhưng không ai dám hun hết, chỉ làm cử chỉ giả bộ thui. Cảm thấy như vậy dễ chán tôi liền bày ra ai bị bù thì sẽ bị "hun", kể từ đó xòng bài của tôi xom tụ hơn, nhiều người tham gia chơi hơn, và nhiều người bị hung "tới tấp", "dã man", .... (hì hì, bật mí nhé "hun" là bị đánh đó đừng hiểu lầm nha). Tiếng cười, tiếng nói vang lên cả một buổi trưa, làm cho mọi người quên đi sự mệt mỏi của buổi sáng.

Cười nói cũng bắt đầu phát mệt, chúng tôi chuyển sang trò mới, đi giao lưu với các trại khác. Chúng tui mang dĩa trái cây đi làm quà giao lưu, chú Hải là người dẫn đầu, ổng dắt cả đám vào trại DH9MT. Giao lưu với nhau, mỗi người được mời một ly rươu, nói chuyện cũng được vài ba câu, thì lớp DH8MT cũng tiến vào trại 9MT, chúng tôi liền cáo lui, trở về trại của mình.
Đến 3h chiều, đội hậu cần chúng tôi trở về KTX chuẩn bị nấu cháo. Chuẩn bị cho nồi cháo là cả một buổi chiều, chúng tôi đầu tắt mặt tối làm cho tới 7h mới xong và mang về trại.
Nếu như nói buổi trưa là thời điểm vui nhất thì tối hôm đó lại là buồn nhất. Sau khi nồi cháo đã sẵn sàng. chúng tôi chuẩn bị tất cả và dọn ra, đợi mọi người đông đủ, mời Mr Tèo đến vui cùng với lớp, nhưng chỉ mới dọn ra được vài dĩa thì một số người đã nhảy vào cầm đũa (toàn là những người thờ ơ với mọi việc của lớp) còn bảo rằng là "đói muốn chết, giờ này mới được ăn đó à"... Bọn tôi giận vô cùng, tại sao các bạn ấy lại có hành động như thế được cơ chứ, thế là kế hoạch vui cùng Mr Tèo cũng đã bị phá vỡ, chúng tôi cũng quyết định không dọn ra nữa, và sẽ chia làm một tốp ăn sau. Buổi cháo khuya đãng hậu cũng xong, kể từ đó chúng tôi đi dạo quanh các trại và chơi các trò chơi bên ngoài (thật là giống con nít quá đi).
Giờ đốt lửa trại cũng đến, tôi cứ nghĩ đôt lửa trại sẽ vui dữ lắm, sẽ được sinh hoạt tập thể, chơi các trò chơi tập thể, ca hát nhảy múa. Nhưng ngờ đâu, đốt lửa trại là mọi người tập trụng tại giữa sân, thầy phó hiệu trưởng ra châm lửa, ngọn lửa bùng bùng cháy, mọi người chay vòng quanh ngọn lửa, rùi người quảng trò nói cái j đó, không nghe rõ, nhưng có một nhóm người (vòng tròn bên trong) cùng cứ chạy vòng quanh đám lửa, chạy ra chạy vào đám lửa, đứng lên, ngồi xuống rùi lại chạy vòng vòng, cứ thế làm mãi, nhưng chỉ có nhóm vòng tròn bên trong đó chơi thôi, còn chúng tôi đứng bên ngoài chỉ biết nhìn mà thôi, chán nản, đứng xem được một chút tôi trở về trại.
Trời càng về khuya thì không khí càng lạnh, bọn tôi lấy bắp khoai đi nướng ăn cho ấm bụng. Ăn xong cũng lại trở về trại. Bọn con trai kia lại đi nhậu trở về trại oái mửa tùm lum trong trại, khủng khiếp ghê gớm, chúng tôi không muốn bước chân vào trại tí nào, đành ra ngoài bày trò chơi, chơi xong cũng mệt.

Tự dưng tôi cảm thấy lạnh vô cùng, lại mệt nữa, muốn một chỗ nghỉ ngơi nhưng mà không vào trại được. Ngồi một lát, tôi không còn biết chuyện gì xảy ra với tôi nữa, và hình như là tôi đã gụt ngã mọi người lo lắng cho tôi. Khi mở mắt ra thì trời đã sáng, và tôi đang ở nhà trọ của Lụa. Thì ra tối hôm đó tôi đã ngất xỉu vì lạnh và mệt (*_*).

0 nhận xét:

Đăng nhận xét